Connect with us

Sức khỏe

Đừng bao giờ con quên lý do khoác lên mình chiếc áo blouse trắng

Published

on

Chiếc áo trắng ấy chỉ để cho người ta phân biệt ai là người có thể giúp khi họ đau đớn, cần được chia sẻ và giúp đỡ.

Gửi con trai yêu dấu!

Câu đầu tiên mà mẹ muốn nói: “Chúc mừng con đã công thành danh toại sau bao nhiêu năm chèo thuyền xuôi ngược trên con đường học vấn”. Ngày hôm đó khi con đứng trên bục cao nhận tấm bằng tốt nghiệp đại học từ tay giáo sư, mẹ thật là sung sướng và hãnh diện. Mẹ rất tự hào có được một người con trai thành đạt. Đứa trẻ sơ sinh ngày nào đã trở thành một thanh niên trẻ, đầy tự tin với một tương lai mở rộng trước mắt. Con giống như cây non mà ba mẹ vun trồng suốt bao năm qua, đến bây giờ cho ra quả ngọt, không uổng công ba mẹ chịu cực khổ vì con.

Gần 30 năm, con sống trong sự đùm bọc của ba mẹ. Con vô ưu, vô lo vì ba mẹ đã thay con chở che mọi thứ. Trong ngần ấy năm, ba mẹ đã dạy dỗ và định hướng cho tương lai của con. Đến ngày hôm nay, khi con khoác áo ra trường với mảnh bằng trong tay đã ngẩng đầu cao, bước chân tự tin vững chắc với nụ cười tươi trên môi. Mẹ nghĩ con thật sự trưởng thành và không cần ba mẹ nữa. Kế đến, mẹ có điều này muốn nhắc nhở con: Khi cầm tấm bằng trên tay tức là con đã tự khoác lên mình trách nhiệm giúp đỡ những người nào cần đến con. Trong tương lai nếu như vô tình con gặp được họ trên đường hoặc họ tìm đến, xin con giúp đỡ. Bất kể là ai, giàu có hay nghèo khổ, mẹ mong con đừng quên lời thề mà con từng hứa trước mặt bao nhiêu người và lời con hứa riêng với mẹ.

Con cũng đừng bao giờ vì tiền mà bên trọng bên khinh. Ba mẹ định hướng cho con một nghề phát sinh từ nhân cách của con. Con theo ngành nghề này không phải vì danh tiếng nó mang lại, mà chính vì nó được xuất phát từ tấm lòng nhân ái vị tha của con đó. Gia đình ta không giàu có như bao người khác, tuổi thơ của con vẫn êm đềm bình yên và con được cắp sách đến trường. Như vậy, con đã may mắn hơn nhiều bạn rồi. Nếu ba mẹ muốn con có cuộc sống sang giàu mai sau thì đã hướng dẫn cho con chọn nghề buôn bán hoặc các ngành nghề liên quan đến đầu tư hay ngân hàng. Còn nếu như ba mẹ muốn con có quyền có thế đã hướng dẫn con theo nghề luật, hoặc để con gia nhập quân đội, chứ không phải chuyên ngành mà con đang theo đuổi.

Con nên nhớ tư cách của một con người rất quan trọng, nhưng tư cách của một y sĩ lại càng quan trọng hơn. Chiếc áo trắng mà con khoác lên mình mỗi ngày, không phải để chứng tỏ cho mọi người thấy địa vị của con trong xã hội, nó cũng không phải là thước đo cho sự thành công trên đường đời của con. Chiếc áo trắng ấy chỉ để cho người ta phân biệt ai là người có thể giúp khi họ bị đau đớn, cần được quan tâm, chia sẻ và giúp đỡ. Cho nên, con đừng bao giờ quên lý do tại sao chọn mặc chiếc áo trắng ấy.

Cuối cùng, mẹ muốn nhắc nhở, đường con đi sẽ không phải lúc nào cũng bằng phẳng, sẽ gặp nhiều trở ngại gập ghềnh phía trước. Sẽ có lúc con cảm thấy vui vẻ khi giúp đỡ được nhiều người, hoặc có lúc con thấy đau buồn, bất lực và cho là mình không đủ khả năng. Cũng có đôi khi con sẽ thấy chán nản vô cùng, cho là mình đã chọn sai nghề, tuy nhiên con hãy yên tâm, nghề nào cũng vậy, có những lúc vui lúc buồn, không ai hoàn toàn hài lòng công việc của mình 100% hết con ạ. Nếu khi nào đó con thấy mất tự tin và bối rối, hãy gọi điện thoại cho ba mẹ. Mặc dù hiện tại ba mẹ không thể giúp gì được cho con nhưng sẽ lắng nghe hết những phiền muộn trong lòng con và biết đâu có thể gợi ý cho con vài lời hữu ích, để con vững tinh thần tiếp tục con đường đang đi.

Mẹ không biết trong tương lai con có thực hiện được giấc mơ và hoài bão mà con ấp ủ bấy lâu nay không, tuy vậy ba mẹ luôn hy vọng con đem hết tài năng và sức lực của mình ra để đóng góp cho xã hội, giúp đỡ những người có hoàn cảnh bất hạnh hơn con. Hy vọng con sẽ không làm mẹ thất vọng và sẽ mãi mãi là niềm tự hào của mẹ. Yêu con thật nhiều.

Trang

Sức khỏe

[ bố mẹ bạn gái chê bai tôi ] Bố mẹ bạn gái nghĩ ra đủ điều để chê bai tôi

Published

on

By

Anh nói là cố tình để em nhìn thấy anh và giáo viên của em trên giường, buộc em phải ly hôn sao.

Ngay khi ngồi gõ ra những tâm sự này, tôi vẫn không hiểu vì sao trên đời vẫn còn những chuyện kỳ lạ như thế. Tôi cùng em quen nhau được một thời gian không lâu nhưng đã đi cùng một chặng đường dài. Tôi quan tâm và yêu thương em thật lòng bằng cả tình cảm và hành động, còn bố mẹ em thực sự không thích tôi, mặc dù mới chỉ gặp và nói chuyện với cô chú đúng 10 phút ngắn ngủi. Tôi không có một gia thế xuất sắc hay một gia tài đáng kể thừa hưởng từ bố mẹ, bố mẹ tôi xuất nhân là công nhân viên chức bình thường, gia đình không giàu nhưng cuộc sống đầy đủ. Tôi cũng chẳng phải anh tài, tuổi trẻ tài cao, nhưng từ lúc sinh ra tôi luôn cố gắng nỗ lực để bước đi bằng đôi chân của mình. Tôi học tập tại một ngôi trường đại học là niềm mơ ước của nhiều người, ra trường tự mình xin việc.

Bố mẹ bạn gái nói gia đình không quan tâm đến tôi. Sau thời gian làm việc ở thành phố, tôi trở về quê xin được công việc ở một công ty gần nhà, có nhu nhập ổn định với mức lương tốt nếu so với ở quê, có thời gian công tác tốt, được đồng nghiệp quý mến, cấp trên đánh giá tốt. Bố mẹ bạn gái nói tôi thất nghiệp và không có ý chí. Sau thời gian vài năm đi làm và tích góp, tôi mua được chiếc xe, có sự hỗ trợ một phần từ bố mẹ tôi nữa và tôi sẽ trả ngân hàng thêm một thời gian. Tôi không còn quá trẻ nhưng ở tuổi này nhiều bạn bè còn chưa định hướng được nghề nghiệp, chưa tích lũy được gì trong tay, tôi đã và đang cố gắng chuẩn bị cho tương lai. Bố mẹ bạn gái nói tôi không có gì. Tôi có ngoại hình tương đối, có chút chiều cao, mặc dù dáng người dong dỏng, gầy, trắng, nhưng ít khi ốm đau bao giờ, khi nói chuyện với người lớn cũng hết sức lễ phép, đó là điều mà bố mẹ tôi đã dạy từ bé và tôi ý thức được phải tôn trọng người lớn tuổi. Sau khi nói chuyện với bố mẹ bạn gái, hai bác bảo tôi có gương mặt đa tình và miệng bẻm mép.

Tóm lại hai bác định hướng cho con gái tìm được một người làm việc trong cơ quan nhà nước, như bên chính quyền, hoặc công an bác sĩ, đó mới là cuộc sống ổn định và con gái hai bác sau này mới được nhờ. Tư tưởng đó thấm đậm vào suy nghĩ của hai bác đến mức không thể tin nổi, hai bác ra đủ thứ áp lực để chia cắt chúng tôi, lên tận công ty đón em về, bác gái khóc lóc đòi đuổi em ra ngoài đường, còn bác trai bảo em bất hiếu khi qua lại với tôi. Cần nói rằng con mắt nhìn người của hai bác không đúng, chuyện có lần hai bác gửi gắm con gái cho một ông giám đốc xin việc, ban đầu em đã có linh cảm không tốt, hai bác mắng, bảo em suy diễn nghĩ xấu cho người ta, đến lúc ông đó thực sự lộ hình có ý đồ xấu với em, hai bác vẫn mắng mỏ em. Khi đó tôi đã cố gắng an ủi và ở cạnh bảo vệ em, mãi sau này hai bác mới tin em, không ép em đi gặp ông kia nữa.

Hai bác áp đặt mọi việc từ lúc em còn bé, từ công việc và giờ đến chuyện tình cảm của em. Sống trong hoàn cảnh đó em từng có giai đoạn bị trầm cảm, có ý định muốn tự tử, em gần như chưa bao giờ quyết định việc gì trong cuộc đời, tất cả là bố mẹ đặt đâu con ngồi đấy. Em từng nói tất cả em đều nghe bố mẹ, còn trong chuyện với tôi, em muốn tự quyết định. Có điều bố em ra sức ép, mẹ em mỗi ngày nhằn mấy tiếng, dọa sống dọa chết làm em không trụ nổi. Còn tôi, tôi cũng quá bối rối sau một thời gian dài cố gắng trong chuyện này, tôi không phải người xấu xa sao hai bác nghĩ về tôi như thế? Vì sao hai bác không lắng nghe và không tin tưởng con cái? Tôi cần một lời khuyên, một lời động viên.

Huấn

Độc giả gọi điện chia sẻ tâm sự với biên tập viên theo số 02473002222 – máy lẻ 4529 (trong giờ hành chính)

Continue Reading

Sức khỏe

[ tình cảm tan vỡ ] Yêu xa hơn 400 km mà điều gì anh cũng biết rõ về tôi

Published

on

By

Anh nói là cố tình để em nhìn thấy anh và giáo viên của em trên giường, buộc em phải ly hôn sao.

Tôi 21 tuổi, được mọi người đánh giá là một cô gái xinh xắn và khéo giao tiếp. Cách đây khá lâu tôi chia tay người cũ vì không hợp và anh ấy là một người ích kỷ, ghen tuông, hay gò bó người khác. Tính tôi thích tự do và mong muốn khi yêu có sự tôn trọng lẫn nhau. Tôi yêu rất chân thành, khoảng thời gian yêu người cũ tôi tổn thương nhiều điều nhưng sau chia tay tôi cố gắng sống rất lạc quan và yêu bản thân nhiều hơn. Giờ chúng tôi xem nhau là bạn. Thời gian gần đây tôi có tìm hiểu và nhận lời yêu người mới. Anh làm quản lý nhân sự ở một công ty, hơn tôi 8 tuổi, tôi cảm nhận được ở anh sự chín chắn, yêu bằng lý trí và sống khá thực tế.

Anh và tôi yêu xa, cách nhau gần 400 cây số nhưng cả 2 rất hạnh phúc. Mọi chuyện xảy ra một cách khó hiểu kể từ khi anh vào thăm và tôi có dẫn anh về phòng mình. Từ đây dường như mọi chuyện trong quá khứ của tôi anh đều biết hết mặc dù tôi không nói nửa lời. Tôi đi đâu, làm gì, với ai anh đều biết. Có một lần tôi gặp người cũ và đi uống cà phê, anh hỏi tôi đi đâu, tôi nói dối là đi cà phê cùng bạn. Sau đó anh nói rằng tôi đi với người cũ, địa điểm ở đâu, qua những con đường nào mặc dù chúng tôi cách nhau cả vài trăm km. Đỉnh điểm nhất là vào một buổi chiều người cũ gọi cho tôi, khi nói chuyện có nhắc tới chuyện tổn thương của tôi và chuyện người ấy từng lỡ tay tát tôi một cái.

Tối ngày hôm đấy, bỗng dưng anh nói chuyện với tôi khá nhiều. Anh nói bóng gió: “Từ nay, những tổn thương ngày trước hãy quên đi. Anh sẽ không để bất kỳ ai làm hại em thêm một lần nữa’’, “Em nên nhớ anh biết tất cả, rõ về em như chính em vậy, kể cả chuyện có người từng yêu mà đã đánh em. Anh bỏ qua tất cả quá khứ nên em không việc gì phải lấn cấn chuyện cũ trong lòng khi yêu anh’’. Tôi hạnh phúc khi nghe những lời ấy, tôi cũng rất trân trọng và yêu anh nhưng đặt ra một câu hỏi tại sao anh biết rõ về tôi như vậy? Mong các bạn chia sẻ.

Hân

Độc giả gọi điện chia sẻ tâm sự với biên tập viên theo số 02473002222 – máy lẻ 4529 (trong giờ hành chính)

Continue Reading

Sức khỏe

[ bị lừa tiền ] Không hiểu sao tôi bị lừa mua hàng đểu một cách dễ dàng thế

Published

on

By

Anh nói là cố tình để em nhìn thấy anh và giáo viên của em trên giường, buộc em phải ly hôn sao.

Tôi viết lên đây cũng không có ý gì mà chỉ là một bài học khi mình nhẹ dạ cả tin người lạ rồi bị lừa, viết để mọi người biết mà cảnh giác thôi. Số chúng tôi thật không may khi chồng mới vừa lãnh lương được hai ngày. Lương giáo viên không nhiều, một tháng chỉ hơn hai triệu, vì thế hai vợ chồng có buôn bán nhỏ gần trường chỉ có đồng ra đồng vào đủ lo bữa ăn hàng ngày (thuê nhà hơn 4m vuông), đủ để trang trải cuộc sống hàng ngày và chuẩn bị vài tháng cho bé chào đời. Vậy mà mới đây vận xui đến, tiền đi hết với người chào hàng, họ lừa bằng một đống hàng hóa bán không được.

Người ta đi vào nói ầm ầm làm mọi người phân tâm và mất cảnh giác rằng hàng này rẻ lắm, lại được tặng đồ nọ đồ kia. Vợ chồng tôi đã đưa hết số tiền dành dụm cho hắn mà không để ý sản phẩm hắn đưa. Nhìn vào tờ giấy ghi chữ khó đọc mà không có công ty hay nguồn gốc xuất xứ sản phẩm, chỉ để số điên thoại và tên rồi chạy đi mất. Khi nhìn kỹ ra thì biết mình đã bị lừa, chẳng làm được gì nữa, chỉ biết khóc vì tội tin người. Số tiền không nhiều nhưng nó cũng rất quan trọng với chúng tôi. Vì thế, mọi người cũng cẩn thận những người chào hàng vì lời nói của họ mê hoặc quá sức tưởng tượng. Tôi không có ý xấu nói mọi người chào hàng đều thế, vì có người làm ăn đàng hoàng, nhưng cũng không ít những tên lừa gạt. Một bài học nhớ đời.

Thúy

Độc giả gọi điện chia sẻ tâm sự với biên tập viên theo số 02473002222 – máy lẻ 4529 (trong giờ hành chính)

Continue Reading
Advertisement Quảng cáo

Trending