Connect with us

Sức khỏe

Em bỏ tôi để theo người đàn ông có nhà ở Hà Nội

Published

on

Mỗi khi khó khăn đều nhấc máy nhờ vả tôi, nào là xin chỗ thực tập, nhờ giới thiệu việc làm hay thậm chí vay tiền. 

Tôi và em quen nhau từ năm nhất đại học trong một câu lạc bộ sinh viên tình nguyện. Em có nụ cười tỏa nắng, xinh xắn nhưng không nổi bật, mặc dù vậy em nói chuyện rất hay và duyên dáng. Ngày đó, tôi là một chàng trai hiền lành, có khuôn mặt điển trai và thu hút, lại khéo ăn khéo nói nên được rất nhiều cô gái chú ý và tán tỉnh. Tôi và em được số phận se duyên một cách tình cờ và thú vị mà chúng tôi cứ hay gọi đùa đó là “ánh mắt định mệnh”.

Từ khi yêu em, tôi một lòng chung thủy không hề để ý đến các cô gái xinh đẹp khác. Tôi cũng dành rất nhiều thời gian quan tâm em, không chơi điện tử, không rượu bia, không lăng nhăng. Với tôi khi đã yêu thật lòng phải đi đôi với sống có trách nhiệm. Tôi và em cùng nhau vượt qua quá nhiều những sóng gió thời sinh viên và có với nhau những kỷ niệm đẹp. Những ngày bố em gửi tiền chậm, em đói tôi xót. Tôi chẳng ngần ngại cho em tiền rất vô tư như người thân trong gia đình (mặc dù bản thân cũng chẳng có nhiều tiền). Những ngày đi học, tôi cùng em đèo nhau trên chiếc xe đạp cũ tới lớp tiếng Anh mà chẳng hề ngần ngại, chúng tôi thấy vui, hạnh phúc khi ở bên nhau. Rồi những ngày hết tiền, tôi nhớ có hôm hai đứa cũng móc trong túi ra được tổng cộng 13 nghìn đồng rồi ôm nhau cười phớ lớ: “Mỳ tôm mãi rồi hôm nay anh và em đổi món… thành mỳ tôm loại khác nhé”. Chúng tôi đã yêu nhau bằng tất cả những gì mình có và sự tin tưởng của tôi đối với em là tuyệt đối. Với chúng tôi, người này chính là nguồn năng lượng, là linh hồn của kẻ kia, không thể tách rời.

Thế nhưng đời đâu phải là giấc mơ êm đềm, gần thời điểm ra trường, tôi dẫn em về ra mắt bố mẹ. Gia đình tôi tiếp đón rất chu đáo và coi em như người nhà. Tôi biết rằng các cặp đôi bằng tuổi sẽ phải gặp nhiều khó khăn trong việc phấn đấu kinh tế và chọn lựa thời điểm lập gia đình. Sau chuyến đi về quê cùng tôi, em bỗng dưng ít nói chuyện dù chúng tôi chỉ ở cách nhau 4 tầng thang máy. Rồi các cuộc gặp mặt và nói chuyện cứ ít dần, tôi biết chắc em đang che giấu điều gì và cố gắng tìm hiểu. Trong suốt 4 năm yêu nhau đây có lẽ là lần duy nhất tôi lén vào máy tính của em để mò mẫm thông tin. Qua đó, tôi biết 2 tuần vừa rồi em có được một anh bạn khác tán tỉnh. Anh này hơn tôi 3 tuổi, bố mẹ có điều kiện và đã mua riêng nhà cho anh ta ở Hà Nội. Tất nhiên em bị thu hút bởi điều đó. Chỉ sau 2 tuần nhắn tin, em đã lén lút hẹn hò với anh ta. Họ trao nhau nụ hôn đầu ấm áp và đi phượt lên Sơn Tây tận hưởng những giây phút riêng tư với nhau suốt 2 ngày cuối tuần trên đó. Em đã trao thân một cách quá dễ dàng với một người đàn ông mới quen có 2 tuần và phản bội người đã yêu thương em suốt 4 năm.

Sự việc thật sự căng thẳng khi tôi đòi gặp em để hỏi cho ra nhẽ. Chẳng hiểu sao tôi lại rất bình thản khi biết em như vậy, tôi không hề ghen, không một chút nào. Tôi cư xử vẫn rất từ tốn và lịch sự giống như tôi trước kia. Với tôi giờ đây, em bỗng dưng trở nên quá tầm thường và không còn quan trọng nữa. Nhưng tôi cũng rất sốc vì người mình tin tưởng tuyệt đối, coi là linh hồn của mình lại có thể phản bội phũ phàng đến vậy. Tôi không ghen nhưng cũng không cam lòng và rất tức. Chúng tôi nói rất nhiều tối hôm đó và em đòi chia tay không chút do dự. Đứng trước tôi, em thừa nhận đã ngủ với anh kia và giải thích: “Anh ấy có nhà, có thể cưới được em. Còn anh cưới được em chưa”. Tôi như sôi máu nhưng vẫn trấn tĩnh và lịch sự. Lúc đó tôi vẫn là sinh viên năm cuối chưa ra trường nhưng có rất nhiều cơ hội ở Hà Nội. Tôi muốn em sẽ cùng mình gây dựng cơ đồ và gia đình nhưng có vẻ em sợ vất vả và chọn cách khác dễ dàng hơn. Rồi em nói như quát vào mặt tôi: “Anh thấy đấy, gia đình anh và gia đình em đâu có hợp nhau”. Nghe đến đây tôi không thể chịu nổi khi em chê bai gia đình mình. Sau khi nói chuyện xong, tôi thấy cuộc chia tay rất nhẹ nhõm như một điều đã được dự báo trước với những cặp đôi bằng tuổi. Nhưng có điều tôi không nghĩ em có thể vội vàng đến vậy với tôi, hoàn toàn có cách khác để khi chia tay tôi còn có thể tôn trọng em hơn.

Sau chia tay, bố mẹ và bạn bè tôi đều biết chuyện, họ rất bực bội và có ánh nhìn thiếu thiện cảm với em. Tôi không liên lạc với em nhưng không hiểu em có còn tự trọng hay không mà mỗi khi khó khăn đều nhấc máy nhờ vả tôi, nào là xin chỗ thực tập, nhờ giới thiệu việc làm hay thậm chí vay tiền. Cứ hết lần này đến lần khác như vậy tôi đến phát bực. Tôi chỉ giúp cho 1-2 lần đầu vì dẫu sao hết tình vẫn còn nghĩa nhưng còn những lần sau tôi phải nói thẳng: “Anh và em không còn mối quan hệ như trước kia nữa, mà sao không nhờ người yêu mới ý. Thấy em bảo lo được cho em hơn anh cơ mà”. Phải đến những lần tôi nói như vậy em mới chịu nhận ra chữ xấu hổ viết như thế nào.

Rồi người yêu em đi du học, không biết đến bao giờ mới về cưới. Em cảm thấy cô đơn và nghi ngờ về tình yêu này. Em tìm gặp tôi để tâm sự rằng giữa em và người yêu mới không có sự đồng điệu về tâm hồn, yêu nhau mà không thấy hòa hợp. Em nói với tôi những điều đó làm gì để tôi càng coi thường em? Tôi chỉ nói: “Con người ta sống với nhau bằng tình cảm, không phải bằng vật chất, em chọn lối sống vì vật chất thì phải chấp nhận mất tình cảm từ mọi người thôi”.

Giờ sau chia tay đã 2 năm, chúng tôi không liên lạc với nhau nữa, còn tôi rất ngại yêu đương vì sợ sẽ lại bị phũ phàng. Tôi lao đầu vào kiếm tiền và gửi cho bố mẹ, càng thấm thía lời bố dạy đừng yêu sớm khi chưa có tiền. Có lẽ chỉ có bố mẹ mới là những người thân yêu thương chúng ta vô điều kiện và không bao giờ phản bội ta. Tôi không dám nói ai đúng ai sai trong chuyện này vì cũng không thể chắc chắn em theo tôi sẽ tốt hơn hay theo người khác. Em có quyền chia tay tôi để làm điều em nghĩ là tốt hơn, tôi có quyền tức giận vì những điều phũ phàng em đã làm với mình.

Văn

Sức khỏe

[ tình cảm tan vỡ ] Yêu xa hơn 400 km mà điều gì anh cũng biết rõ về tôi

Published

on

By

Anh nói là cố tình để em nhìn thấy anh và giáo viên của em trên giường, buộc em phải ly hôn sao.

Tôi 21 tuổi, được mọi người đánh giá là một cô gái xinh xắn và khéo giao tiếp. Cách đây khá lâu tôi chia tay người cũ vì không hợp và anh ấy là một người ích kỷ, ghen tuông, hay gò bó người khác. Tính tôi thích tự do và mong muốn khi yêu có sự tôn trọng lẫn nhau. Tôi yêu rất chân thành, khoảng thời gian yêu người cũ tôi tổn thương nhiều điều nhưng sau chia tay tôi cố gắng sống rất lạc quan và yêu bản thân nhiều hơn. Giờ chúng tôi xem nhau là bạn. Thời gian gần đây tôi có tìm hiểu và nhận lời yêu người mới. Anh làm quản lý nhân sự ở một công ty, hơn tôi 8 tuổi, tôi cảm nhận được ở anh sự chín chắn, yêu bằng lý trí và sống khá thực tế.

Anh và tôi yêu xa, cách nhau gần 400 cây số nhưng cả 2 rất hạnh phúc. Mọi chuyện xảy ra một cách khó hiểu kể từ khi anh vào thăm và tôi có dẫn anh về phòng mình. Từ đây dường như mọi chuyện trong quá khứ của tôi anh đều biết hết mặc dù tôi không nói nửa lời. Tôi đi đâu, làm gì, với ai anh đều biết. Có một lần tôi gặp người cũ và đi uống cà phê, anh hỏi tôi đi đâu, tôi nói dối là đi cà phê cùng bạn. Sau đó anh nói rằng tôi đi với người cũ, địa điểm ở đâu, qua những con đường nào mặc dù chúng tôi cách nhau cả vài trăm km. Đỉnh điểm nhất là vào một buổi chiều người cũ gọi cho tôi, khi nói chuyện có nhắc tới chuyện tổn thương của tôi và chuyện người ấy từng lỡ tay tát tôi một cái.

Tối ngày hôm đấy, bỗng dưng anh nói chuyện với tôi khá nhiều. Anh nói bóng gió: “Từ nay, những tổn thương ngày trước hãy quên đi. Anh sẽ không để bất kỳ ai làm hại em thêm một lần nữa’’, “Em nên nhớ anh biết tất cả, rõ về em như chính em vậy, kể cả chuyện có người từng yêu mà đã đánh em. Anh bỏ qua tất cả quá khứ nên em không việc gì phải lấn cấn chuyện cũ trong lòng khi yêu anh’’. Tôi hạnh phúc khi nghe những lời ấy, tôi cũng rất trân trọng và yêu anh nhưng đặt ra một câu hỏi tại sao anh biết rõ về tôi như vậy? Mong các bạn chia sẻ.

Hân

Độc giả gọi điện chia sẻ tâm sự với biên tập viên theo số 02473002222 – máy lẻ 4529 (trong giờ hành chính)

Continue Reading

Sức khỏe

[ bị lừa tiền ] Không hiểu sao tôi bị lừa mua hàng đểu một cách dễ dàng thế

Published

on

By

Anh nói là cố tình để em nhìn thấy anh và giáo viên của em trên giường, buộc em phải ly hôn sao.

Tôi viết lên đây cũng không có ý gì mà chỉ là một bài học khi mình nhẹ dạ cả tin người lạ rồi bị lừa, viết để mọi người biết mà cảnh giác thôi. Số chúng tôi thật không may khi chồng mới vừa lãnh lương được hai ngày. Lương giáo viên không nhiều, một tháng chỉ hơn hai triệu, vì thế hai vợ chồng có buôn bán nhỏ gần trường chỉ có đồng ra đồng vào đủ lo bữa ăn hàng ngày (thuê nhà hơn 4m vuông), đủ để trang trải cuộc sống hàng ngày và chuẩn bị vài tháng cho bé chào đời. Vậy mà mới đây vận xui đến, tiền đi hết với người chào hàng, họ lừa bằng một đống hàng hóa bán không được.

Người ta đi vào nói ầm ầm làm mọi người phân tâm và mất cảnh giác rằng hàng này rẻ lắm, lại được tặng đồ nọ đồ kia. Vợ chồng tôi đã đưa hết số tiền dành dụm cho hắn mà không để ý sản phẩm hắn đưa. Nhìn vào tờ giấy ghi chữ khó đọc mà không có công ty hay nguồn gốc xuất xứ sản phẩm, chỉ để số điên thoại và tên rồi chạy đi mất. Khi nhìn kỹ ra thì biết mình đã bị lừa, chẳng làm được gì nữa, chỉ biết khóc vì tội tin người. Số tiền không nhiều nhưng nó cũng rất quan trọng với chúng tôi. Vì thế, mọi người cũng cẩn thận những người chào hàng vì lời nói của họ mê hoặc quá sức tưởng tượng. Tôi không có ý xấu nói mọi người chào hàng đều thế, vì có người làm ăn đàng hoàng, nhưng cũng không ít những tên lừa gạt. Một bài học nhớ đời.

Thúy

Độc giả gọi điện chia sẻ tâm sự với biên tập viên theo số 02473002222 – máy lẻ 4529 (trong giờ hành chính)

Continue Reading

Sức khỏe

[ bố mẹ bạn gái chê bai tôi ] Bố mẹ bạn gái nghĩ ra đủ điều để chê bai tôi

Published

on

By

Anh nói là cố tình để em nhìn thấy anh và giáo viên của em trên giường, buộc em phải ly hôn sao.

Ngay khi ngồi gõ ra những tâm sự này, tôi vẫn không hiểu vì sao trên đời vẫn còn những chuyện kỳ lạ như thế. Tôi cùng em quen nhau được một thời gian không lâu nhưng đã đi cùng một chặng đường dài. Tôi quan tâm và yêu thương em thật lòng bằng cả tình cảm và hành động, còn bố mẹ em thực sự không thích tôi, mặc dù mới chỉ gặp và nói chuyện với cô chú đúng 10 phút ngắn ngủi. Tôi không có một gia thế xuất sắc hay một gia tài đáng kể thừa hưởng từ bố mẹ, bố mẹ tôi xuất nhân là công nhân viên chức bình thường, gia đình không giàu nhưng cuộc sống đầy đủ. Tôi cũng chẳng phải anh tài, tuổi trẻ tài cao, nhưng từ lúc sinh ra tôi luôn cố gắng nỗ lực để bước đi bằng đôi chân của mình. Tôi học tập tại một ngôi trường đại học là niềm mơ ước của nhiều người, ra trường tự mình xin việc.

Bố mẹ bạn gái nói gia đình không quan tâm đến tôi. Sau thời gian làm việc ở thành phố, tôi trở về quê xin được công việc ở một công ty gần nhà, có nhu nhập ổn định với mức lương tốt nếu so với ở quê, có thời gian công tác tốt, được đồng nghiệp quý mến, cấp trên đánh giá tốt. Bố mẹ bạn gái nói tôi thất nghiệp và không có ý chí. Sau thời gian vài năm đi làm và tích góp, tôi mua được chiếc xe, có sự hỗ trợ một phần từ bố mẹ tôi nữa và tôi sẽ trả ngân hàng thêm một thời gian. Tôi không còn quá trẻ nhưng ở tuổi này nhiều bạn bè còn chưa định hướng được nghề nghiệp, chưa tích lũy được gì trong tay, tôi đã và đang cố gắng chuẩn bị cho tương lai. Bố mẹ bạn gái nói tôi không có gì. Tôi có ngoại hình tương đối, có chút chiều cao, mặc dù dáng người dong dỏng, gầy, trắng, nhưng ít khi ốm đau bao giờ, khi nói chuyện với người lớn cũng hết sức lễ phép, đó là điều mà bố mẹ tôi đã dạy từ bé và tôi ý thức được phải tôn trọng người lớn tuổi. Sau khi nói chuyện với bố mẹ bạn gái, hai bác bảo tôi có gương mặt đa tình và miệng bẻm mép.

Tóm lại hai bác định hướng cho con gái tìm được một người làm việc trong cơ quan nhà nước, như bên chính quyền, hoặc công an bác sĩ, đó mới là cuộc sống ổn định và con gái hai bác sau này mới được nhờ. Tư tưởng đó thấm đậm vào suy nghĩ của hai bác đến mức không thể tin nổi, hai bác ra đủ thứ áp lực để chia cắt chúng tôi, lên tận công ty đón em về, bác gái khóc lóc đòi đuổi em ra ngoài đường, còn bác trai bảo em bất hiếu khi qua lại với tôi. Cần nói rằng con mắt nhìn người của hai bác không đúng, chuyện có lần hai bác gửi gắm con gái cho một ông giám đốc xin việc, ban đầu em đã có linh cảm không tốt, hai bác mắng, bảo em suy diễn nghĩ xấu cho người ta, đến lúc ông đó thực sự lộ hình có ý đồ xấu với em, hai bác vẫn mắng mỏ em. Khi đó tôi đã cố gắng an ủi và ở cạnh bảo vệ em, mãi sau này hai bác mới tin em, không ép em đi gặp ông kia nữa.

Hai bác áp đặt mọi việc từ lúc em còn bé, từ công việc và giờ đến chuyện tình cảm của em. Sống trong hoàn cảnh đó em từng có giai đoạn bị trầm cảm, có ý định muốn tự tử, em gần như chưa bao giờ quyết định việc gì trong cuộc đời, tất cả là bố mẹ đặt đâu con ngồi đấy. Em từng nói tất cả em đều nghe bố mẹ, còn trong chuyện với tôi, em muốn tự quyết định. Có điều bố em ra sức ép, mẹ em mỗi ngày nhằn mấy tiếng, dọa sống dọa chết làm em không trụ nổi. Còn tôi, tôi cũng quá bối rối sau một thời gian dài cố gắng trong chuyện này, tôi không phải người xấu xa sao hai bác nghĩ về tôi như thế? Vì sao hai bác không lắng nghe và không tin tưởng con cái? Tôi cần một lời khuyên, một lời động viên.

Huấn

Độc giả gọi điện chia sẻ tâm sự với biên tập viên theo số 02473002222 – máy lẻ 4529 (trong giờ hành chính)

Continue Reading
Advertisement Quảng cáo

Trending